Trúc Lan chậm rãi bước theo cậu ở một khoảng khá xa, để cậu không để ý. Lâm đi qua mấy hàng quán trước trường, đi ngang qua cánh đồng ngô đang trổ đồng, xanh ngát. Nắng mùa hè chói chan trên những cánh đồng lúa.
Theo đó những hình ảnh khi xưa lại hiện lên, Trúc Lan nhớ khi cấp một hai đứa từng đi ngang qua những chỗ này, hay chạy chơi những chiều hè, mọi thứ vẫn như xưa, vẫn thật yên bình, trong lành. Duy chỉ có tình bạn giữa họ là đổi khác.
Không còn là những ngày gọi nhau đi học, mà chỉ là những lần vô tình thấy cậu đánh nhau ngoài đường, cậu chỉ nhìn Trúc Lan xa lạ rồi bỏ đi. Những lần vác mặt lên văn phòng trường xin lỗi thay cậu, cậu vẫn im lặng đi trước không lấy một lời cảm ơn, cảm tưởng như đó là trách nhiệm của lớp trưởng phải làm.
Dù vậy, Trúc Lan luôn nghĩ mọi thứ sẽ trở lại như trước, cô luôn cảm nhận Lâm vẫn dành sự quan tâm cho mình. Một lần tới tháng, không mang theo đồ bảo hộ, thế là hậu quả có phần khôn lường…Trúc Lan cứ ngượng ngùng không biết làm sao để ra khỏi lớp. Lúc này chỉ còn mình Lâm và cô, cậu ta ném áo khoác đang mặc lên bàn Trúc Lan và nói “Áo dài lắm, khoác vào đi, đợi lớp về hết rồi hẳn về”. Rồi vác cặp đi trước. Một kỷ niệm thật ngại, cũng thật đáng yêu.
Hàng ngày, Trúc Lan vẫn lặng lẽ nhìn cậu đi qua trước cửa nhà, thầm mong cậu một lần quay lại, hay đợi để nói câu “Đi học chung nhé” như hồi nhỏ.
Trúc Lan cứ thế suy nghĩ vẫn vơ, cho đến khi giật mình nhìn thấy Lâm đang đứng trên cây cầu nhỏ bắt ngang con kênh, rất gần với mình, cậu quay lại nhìn Trúc Lan
“Cậu theo tôi thế đã đủ chưa, có chuyện gì muốn nói thì nói đi, cất công cả một buổi chiều, không thấy mệt à?”
Trúc Lan giật mình ngước lên, thấy Lâm đã đứng đó nhìn mình nãy giờ, Trúc Lan đứng im một hồi lâu khó xử, rồi chậm rãi bước tới trước mặt cậu, ấm úng “Mình, mình không cố tình đi theo, chỉ là, muốn cậu viết cho mình vài dòng lưu bút. Hôm nay là ngày cuối cùng bọn mình gặp nhau rồi, chỉ còn mỗi cậu chưa viết.”
Trúc Lan chìa cuốn sổ lưu bút đang ôm trong lòng trước mặt Lâm, cậu lấy tay gạt sang bên vô tình cuốn lưu bút rơi xuống đất “Tôi nghĩ không cần đâu, tôi với cậu đâu có thân nhau đâu, người ta muốn lưu lại những kỷ niệm đẹp, chắc có đủ tình cảm yêu thương của các bạn yêu mến cậu trong đó rồi, tôi viết vào không nên đâu. Tốt nhất là tôi không nên viết.”
Trúc Lan nhìn cuốn sổ nằm trên mặt đất, ánh mắt Trúc Lan thất vọng.
“Nếu không có gì thì cậu về đi, đừng theo tôi nữa. Tôi đi đây, tạm biệt lớp trưởng” Lâm định quay người đi.
Trúc Lan đưa tay níu tay áo cậu lại “Khoan đã, mình còn có chuyện muốn nói với cậu”
Lâm vẫn bình thản nhìn Trúc Lan
“Mình không hiểu mình đã làm gì sai với cậu, sao cậu cứ đối xử với mình như vậy, cậu sắp rời khỏi đây, mình chỉ muốn cậu lưu lại một chút kỷ niệm, ít nhất chúng ta đã học với nhau 9 năm. Khi còn nhỏ chúng ta từng rất thân mà, sao bây giờ lại như vậy? Viết vào nhật ký của mình đôi dòng, không lẽ như vậy khó quá sao?” Mắt Trúc Lan rưng rưng
Im lặng một hồi lâu, Trúc Lan nhìn thẳng Lâm
“Nhưng dù thế nào, cậu vẫn sẽ luôn là người bạn mình yêu quý nhất, sẽ mãi như vậy. Dù cậu đối xử với mình thế nào, thì mình vẫn chỉ luôn nhớ về ấu thơ tốt đẹp của bọn mình.”
Khuôn mặt Lâm vẩn tỏ vẻ thờ ở, nhưng ánh mắt cậu dường như đang rất khó xử, cậu định mở lời nói gì đó thì Trúc Lan bước tới gần cậu, lấy hết can đả, đưa tay giật chiếc cúc áo cũ màu gần đứt trên áo Lâm sau những lần đánh nhau.
“Cho tớ giữ nó làm kỷ niệm nhé” Rồi quay người chạy thẳng. Nước mắt chia tay của cô gái nhỏ đã rơi.
Lâm đứng đó, ngây người nhìn theo. Trên cây cầu nhỏ, một cơn gió thanh xuân vừa khẽ thổi qua tuổi 15 ngày hôm đó.
Nhiều năm sau, tại buổi chào đón tân sinh viên của khoa báo chí
“Xin mời á khoa, khoa báo chí, bạn Võ Huỳnh Lâm lên có đôi lời chia sẻ với các bạn trong khoa nhân dịp trở thành tân sinh viên” Đàn anh khóa trên đọc lời mời.
Ở dưới râm ran, không hiểu sao lại là á khoa mà không phải là thủ khoa như mọi khi.
Một lúc lâu vẫn không thấy ai lên, MC lại một lần nữa mời “Võ Huỳnh Lâm”.
Một người ngồi bên cạnh một tên đang đeo phone nghe nhạc, đập mạnh, ra dấu có người bên trên mời hắn lên sân khấu. Cậu ta vội tháo phone xuống, chỉnh trang lại trang phục, bước ra giữa lối đi, để lên sân khấu.
Các giọng nữa trầm trồ, khen ngợi một chàng trai có ngoại hình bắt mắt, tuy áo pull, quần jean đơn giản, trẻ trung, có chút phóng khoáng và toát lên một sự thu hút kỳ lạ từ sự tự do mang lại. Cậu bước lên bục phát biểu, lấy tay gõ gõ vào micro, làm nó phát ra một tiếng kêu chói tai. Những người vừa có ý khen ngời cậu trước đó liền nhăn mặt vì thái độ quê mùa của cậu. Cậu liền cười một nụ cười tươi rói xua tan bầu không khí có vẻ lạ lẫm xung quanh.
Một nữ sinh viên mới, ngồi ở hàng ghế giữa ánh mắt háo hức kỳ lạ, nhìn xung quanh kể từ lúc cái tên “Võ Huỳnh Lâm” vang lên. Và cảm giác thật ấm áp khi thấy cậu cười tươi rói như vậy, sau thật nhiều năm không còn được nhìn nụ cười đó. Cậu đã trở thành một chàng trai thật tự tin, họ lại có duyên học chung, nhưng dường như sau bao năm đã có một khoảng cách thật xa giữa họ.
“Xin mời á khoa của chúng ta chia sẻ về cảm xúc của bạn khi trở thành tân sinh viên và đạt được điểm số thật cao trong kỳ thi đại học vừa rồi” MC mời Lâm chia sẻ.
“Lời đầu tiên cho phép em xin chào tất cả thầy cô, các anh chị khóa trên và các bạn tân sinh viên như em có mặt trong buổi chào đón tân sinh viên hôm nay”
Một tràng pháo tay dưới khán đài vang lên.
“Chắc các bạn tò mò lắm vì sao không phải là thủ khoa mà lại là á khoa lên phát biểu đúng không. Thật may mắn cho tôi vì bạn thủ khoa đã có một suất học bổng đi nước ngoài du học trước khi biết được mình đạt vị trí thủ khoa, nghe nói bạn ấy đẹp trai lắm, tiếc thật, tôi cũng muốn tìm đối thủ về mảng nhan sắc này.” Lâm hơi nhếch môi và nghiêng đầu
“Nhưng vì thế nên tôi mới có cơ hội đứng đây để thế chỗ cậu ta lên phát biểu” Lâm lại nở một nụ cười.
Ở dưới cười to vì độ tự tin thái quá, vài tiếng nói râm ran, tò mò về thủ khoa đạt số điểm cao nhất trong lịch sử khoa báo chí, tiếc vì không được mặt cậu ta, nếu không chắc có sự cạnh tranh giữa hai chàng trai xuất sắc này.
“Mỗi tân sinh viên ngồi đây, có một lý do để chọn khoa báo chí, có thể là yêu thích, có thể là theo truyền thống gia đình. Nhưng riêng tôi, tôi thi vào khoa này vì muốn theo đuổi một cô gái” Lâm thản nhiên nói ra lý do.
Ở dưới ồ lên, các chàng trai bồi một tràng pháo tay thật lớn cho sự thẳng thắn của anh chàng này. Các cô gái thì tỏ ý tiếc rẻ vì hoa đã có chủ, cũng thắc mắc không biết ai là người mà cậu ta theo đuổi.
Tràng pháo tay chưa ngớt, Lâm tiếp tục nói
“Thật ra thì tôi không theo đuổi ai đâu. Tôi thực sự rất thích báo chí, chỉ thích thôi, tôi chưa từng có ý định thi vào khoa báo chí, nhưng khi biết được một người bạn thân rất lâu rồi chưa gặp, người mà tôi cảm thấy vô cùng có lỗi sẽ dự thi khoa này. Tôi đã quyết tâm sẽ thi đậu báo chí để được học cùng cô ấy và mong sẽ được làm bạn với cô ấy như khi còn nhỏ.”
Không khí có vẻ lắng đọng đôi chút, nhiều ánh mắt ngưỡng mộ tình bạn của chàng trai đang nói đó. Trúc Lan ánh mắt suy tư nhìn cậu, tay nắm chặt cuốn sách đang đặt trên đùi.
“Và cuối cùng tôi muốn dành riêng lời này đến cô ấy, mình vẫn còn giữ cuốn lưu bút lần cuối cùng chúng ta gặp nhau mà cậu bỏ lại, mình đã viết kín những trang còn lại những tâm sự dành cho cậu rồi. Xin lỗi cậu rất nhiều, cho mình cơ hội để lại làm bạn nhé, bạn thân!”...