Thông BáoMình lôi em ra sân, mình lấy xe, định đem em đi, ít nhất là không nên ở nhà lúc này, em khựng lại, nói không đi, kêu mình về đi.Mình biết em không biết nên nói gì, hay giải thích gì với mình và với những thứ mình vừa nghe được. Thực ra, mình đâu cần em giải thích, mình chỉ muốn em yên bình, vậy thôi.
- “đi, theo anh”, mình nói, cương quyết lắm
- “anh về đi, mình nói chuyện sau, em mà đi, sẽ không thể về đâu”. Em nói, nước mắt vẫn rơi, liên tục. Mình thắc mắc, cái nơi như vậy, sao cứ phải sống, sao cứ phải chịu đựng.
- “đi, không nói nữa”, mình ko thể để em thế này, nước mắt rơi mãi. Nhìn em hoảng hốt, thảm hại, em đáng thương, cần che chở. Em có vẻ rất uất ức.
- “không, anh về đi”, em nói, trong nước mắt, nhưng rất kiên quyết, không hiểu vì lí do gì mà em cho những chịu đựng đó dài mãi.
Lúc này chị Q với HA ở trong bếp đi ra, chị có vẻ điềm tĩnh lại
- “xin lỗi em nha, để em thấy chuyện ko hay”, chị ta nói với mình, có vẻ nghiêm túc. Chị ta nói rồi nhìn em gia sư, rất tức giận, HA đứng sát chị ta, để giữ chị lại.
- “không có gì đâu chị”, mình nói, không muốn gây thêm rắc rối cho em gia sư, dù mình muốn cho chị ta, cái tát nảy lửa như chị ta buông trên má em gia sư. Vẫn còn hằn vết đỏ
Chị Q bỏ đi lên lầu, HA có vẻ tỉnh rượu, hắn nói với em gia sư, vẫn đang khóc
- “anh say quá, xin lỗi em”, giọng nói rất thành khẩn. Nói trong tức giận, trong men rượu, nên hối hận
- “anh về đi”, em gia sư nói, chẳng còn đủ sức phân bua, hay lạnh lùng
- “anh xin lỗi mà”, hắn nói cố.
- “làm ơn về đi, thương tui thì về dùm tui”, em nói, giọng nói hơi to, chắc chắn em mệt lắm
- “uhm, anh về nha, gặp lại em sau”, hắn nói, bước ra ngoài, có vẻ ân hận vì những câu mà hắn đã nói.
Hắn ra ngoài, không quên quăng cho mình ánh mắt không hài lòng. Mình cũng không có rảnh để sợ, muốn gì muốn, mình cũng bực lắm rồi. Hắn lại rú xe đi.
- “anh về luôn đi, em dọn dẹp nữa, lát em nhắn tin”, em gia sư quay qua mình, nói, giọng em dịu.
- “để anh dọn cho, miểng chai không đứt tay đó”, mình nói, toan bước vô dọn cho em gia sư, nước mắt em cứ rơi mãi, không dứt.
- “anh về đi, lát em nhắn tin cho”, mình hiểu em không muốn mình chứng kiến em trong hoàn cảnh này thêm nữa. Mình biết nên để em yên. Nhìn em khóc, mình cũng thấy nhói đau.
- “anh về, nhớ nhắn tin cho anh”, mình nói, em gật đầu. Mình bước ra ngoài cửa. Lấy xe, lại chạy ra đầu ngõ, mình đứng đó, không nỡ về, sợ có chuyện gì với em lắm. Sau mình chạy vào, nhìn qua cửa, thấy em đang dọn dẹp, nước mắt cứ rơi. Nhưng mình cũng yên tâm phần nào, mình đi về…
-
sorry để mấy thím đợi lâu
***
Về tới nhà, mình đợi tin nhắn của em gia sư. Hơn 1 tiếng sau mới có tin nhắn của em gia sư
- “anh về nhà chưa, em mới dọn xong, mệt quá”, em nhắn tin cho mình.
- “anh về lâu rồi, em đau không”, tự dưng mình nhắn tin thế, mình nhớ lại cái tát nảy lửa trên má em. Tin gửi đi, mới hối hận không nên nhắn tin thế.
- “đau, ở lồng ngực, hihi”. Em gia sư nhắn tin thế. Em mở lòng ra chăng? Mình tự hỏi, sau ngần ấy chuyện.
- “tối mình gặp nhau nha, anh qua rước em, anh chở em đi chỗ này hay lắm”, mình nói thế, muốn gặp em quá. Em đang đau, mình cũng đau. Cùng chỗ là lồng ngực.
- “em không đi đâu, em muốn ở nhà”, em trả lời.
- “àh, thứ 3 em đi học phải không? Bữa nào em kèm anh học anh văn đó nha.”, mình nói, muốn đá qua chuyện khác.
- “uhm, thứ 3 em học, anh ơi anh”, em nhắn tin rất nhanh.
- “anh đây, sao?, mình trả lời, cũng rất nhanh.
- “không có gì, em thích gọi vậy thôi, anh ơi anh”
- “anh nè, anh luôn nghe khi em gọi”, mình nói, không suy nghĩ, hoàn toàn mình muốn thế
- “em đi ngủ nha, em buồn ngủ quá, mắt mở không ra, em mệt quá”, em nói thế. Mình nghe xót lòng, chắc đau lắm, mệt lắm, tổn thương lắm
- “em ngủ đi, yên giấc, anh sẽ canh cho”, mình nhắn tin thế, không biết em gia sư, có thực sẽ được ngủ an lành.
- “uhm, em ngủ đây, zzzz”, có lẽ em rất mệt, đến độ chẳng thấy cái tinh nghịch hằng ngày nữa.
…
Nhỏ H nhắn tin muốn gặp mình, rủ mình tối chủ nhật đi chơi. Mình nhắn tin bận, không đi được.Nhỏ nằn nì một hồi, nhưng mình kiến quyết nên nhỏ H thôi. Càng ngày càng không hiểu nhỏ H đang nghĩ gì, và mình cũng không có thời gian để ý tìm hiểu xem nhỏ đang mang ý định gì với mình và với chuyện này.
Số nhá máy đuôi 37 lại nhá liên tục, cũng mấy tin nhắn chửi bới.Mình ko buồn quan tâm, mình chỉ muốn biết, muốn hiểu em gia sư đang như thế nào, sẽ ra sao, giờ em đang ngủ hay làm gì, có yên ổn không. Chị Q chắc không để em yên đâu. Cùng là chị em, là thân phận phụ nữ, dù có như thế nào cũng không nên như thế, tát thằng tay, chửi bới. Mình không hiểu hận thù sâu tới cỡ nào, chuyện gì đã xảy ra trước đây??...
