Thông BáoNhỏ H nhìn mình, cũng vô cùng ngạc nhiên, thấy mình đơ ra, nhỏ H thì nhìn mình, em gia sư vội nói
- Người yêu của tao, tên T, nhỏ H quay sang em gia sư, cười, có vẻ nhỏ đã trấn tĩnh trở lại, mình đang nghĩ, nhỏ sẽ nói là có quen mình, nhưng nhỏ H vẫn im lặng, làm ra vẻ chưa có gì, mình cũng im, nhớ lại mấy bữa nhắn tin, nhỏ H nhắn tin, mình ko trả lời, nhỏ H ngồi góc kia, gần cuối phòng, chung với anh chàng thấp người mới vào. Em gia sư tay vẫn quàng tay mình, em ngồi nói chuyện với mình, mình tạm thấy ổn, chắc không có gì xảy ra. Điện thoại trong túi mình rung lên, mình lấy ra xem, là tin nhắn của nhỏ H, mình lạnh cả người, đang vân vân không biết có nên nói với em gia sư, mình quen nhỏ H từ trước không, mình định ko nói, cho ổn, nhưng sợ sau em biết, lại cho mình lừa dối, mà trái tim của em, có lẽ ko đủ để nhận lấy cái chữ lừa dối, 1 lần nào nữa
- Hèn gì nhắn tin anh ko tl nha. Nhỏ H nhắn, mình quay sang, nhỏ đang cười, mình cũng cười lại, sững người, mình cũng ko nhắn lại luôn, định bụng có gì sau này nhỏ H hỏi, mình nói, mình hết tiền điện thoại, mà thực ra, có biết nên nói gì đâu. Trong tình huống mình ko lường tới như thế
Đã tới lượt em gia sư hát, em hát bài “lời nào cho anh, lời nào cho em”, mình cầm micro, đưa cho em, em gia sư cười, em bắt đầu hát, giọng em nghe trầm buồn, ai oán, bài hát đó, như em hát, như muốn nói gì đó, cho 1 ai đó trong quá khứ, hoàn toàn ko phải mình, anh chàng tóc dựng lại nốc bia. Hắn ta tên H.A.
Mình biết đây là đi tăng 2, trước đó mọi người đã cắt bánh, đã ăn nhậu ở quán.
“Giờ đây tôi biết mình đã sai, Mình đã sai khi yêu anh yêu quá nhiều.Từng tháng năm yêu thương anh cho rất nhiềuMà trái tim anh dường như coi không có?Giờ đây tôi biết mình đã saiMình đã sai khi tin anh tin hết lòng.Tình đổi thay cho con tim đau ngỡ ngàng, Giọt dắng cay đành tự mình tôi khóc tôi!”, em hát, mọi người nghe, tự dưng im lặng, mình cũng nghe, em hát ko phải quá hay, chỉ nghe được, nhưng nghe buồn buồn, mình nghe như hút từng lời em hát. Quá khứ với em, có thể hơn cả hoài niệm, hơn cả tiếc nuối, nó là cái gì đó ám ảnh, day dứt, là vân vân, giữ nên quên mà trái tim vẫn nhớ, 1 người từng ko tốt với em. Mình nghĩ thế, nhưng cái trí tưởng tượng của mình, ko thể tưởng tượng, ko thể gom góp, để có thể hiểu, có vẻ, quá phức tạp, ko đơn giản thế.
Giữa đoạn bài hát, em đọc, kèm theo tiếng nhạc: “em đã lãng phí hàng ngàn nụ hôn và bây giờ là những giọt nước mắt, chỉ để biết, 1 điều rằng, 1 điều rằng anh không hề yêu thương em, tháng năm đã qua, tất cả những gì em đã làm, đối với anh chẳng là gì cả, em biết, điều duy nhất bây giờ em có thể làm cho anh, là nên tránh xa anh ra, nhường lại cho anh quyền lựa chọn, 1 tình yêu mà em biết, đó không phải là em, và chưa bao giờ là em”. Mọi người im lặng, em hát, ai oán, nhập tâm, mắt em lại phủ màng sương, em hát như trách bản thân, quá ngu ngốc, vì tình yêu dành cho 1 người, quá sâu đậm, biết là nên quên, là phải quên, mà sao tim vẫn nhớ, 1 người tồi tệ. Có lẽ thế, nên mới ai oán thế, mình thương em quá, muốn ôm em vào lòng…xua tan dùm em gia sư cùa mình, đám mây đen, đang phủ trên đầu…em gia sư, lại trở nên quá đỗi mong manh
Em hát xong, vài giây im ắng, mấy đứa bạn vỗ tay, em nói trong mic: “xin cảm ơn, xin cảm ơn, các bạn đã ủng hộ ca sĩ Linh kute”, em cười, phá cái không khí em gây nên, em trở về cái hồn nhiên, ngây thơ của em gia sư.
Sau là tới phiên mình hát, em bấm cho mình bài Kathy, bài này đi karaoke, mình ko bao giờ hát trước đây, cũng hơi khó hát, mình hiểu em muốn mình hát, vì em muốn nghe, bài đó, lần trước, khi em say, mình đã hát, giờ cũng hát, có lẽ em khao khát cái cảm giác được an ủi như trong bài hát,
…
Sau đó đi về, tan tiệc, ko có gì đáng kể, chỉ có việc nhỏ H, nhắn tin chúc mình ngủ ngon, mình sợ để lâu vụ nhỏ H, đêm dài lắm mộng, nên định mai nói cho em gia sư, kiếm cái hẹn luôn, Em gia sư hôm nay tỉnh, em có uống bia, nhưng ko say, mình cũng thế, H.A thì say khướt, hắn ta uống quá nhiều trong suốt buổi, nhỏ H thì tỉnh, hay nhìn mình cười, mờ ám lắm, nhỏ H hồi đó đến giờ, theo mình biết thì có khá nhiều người thích nhỏ, khá xinh, chính mình ngày xưa cũng thích nhỏ H, nhưng do ko đi tới đâu, tình cảm cũng ko nhiều, nên thôi. Bẵng đi 1 thời gian, ko có gì, giờ lại gặp nhau trong những tình huống éo le như thế này, nhỏ H bạn em gia sư, với nhỏ H người mình từng theo, là 1, mình nằm mơ, cũng ko thể ngờ.Em gia sư ko hiền…nhỏ H cũng thế, mình biết như thế
XÁC ĐỊNH:
- Mình: tình cảm: vẫn thích em gia sư rất nhiều, như bị cuốn theo em, mọi thứ thuộc về em, đều làm mình phấn khích, đều tò mò. Có nên gọi đó là yêu? Mình nghĩ đó là yêu, là muốn được chia sẻ, được yêu thương, được gặp em, mình hiểu rõ, sẽ nhiều chông gai, nhiều thứ mình chưa thể lí giải về cuộc sống của em. Dù gì mình cũng chỉ là 1 người mới, việc bước vào trái tim em, làm cho em tin, còn cả 1 đoạn đường dài, không thể biết là sẽ đi tới đâu, cứ thế mà đi. Mình ko dám tính quá xa, nhưng mẹ mình, mẹ mình phần nhiều sẽ không thích em gia sư, vì em gia sư có 1 gia đình đầy rắc rối, đó là thứ mẹ mình biết, còn những thứ, bên trong, mẹ ko biết, nếu biết, có thể phản đối kịch liệt. Mẹ mình ko phải thuộc tip quá cổ hủ, mẹ thoáng, nhưng mẹ là 1 ng mẹ việt nam, và chắc chắn, mẹ theo lối sống truyền thống nhiều hơn. Còn gia đình em gia sư, vì mình chưa thể hiểu rõ ràng về gia đình em, mình ko thể phán đoán được gì nhiều, mẹ em, chị em…đầy bí ẩn
- em gia sư: em là người như thế nào, ra sao? Mình ko rõ, em rắc rối và phức tạp, em nhiều mặt, khi thì ngây thơ, tươi cười, khi thì lạ lẫm, u sầu, khi thì lại tinh nghịch, lúc nhõng nhẽo như mèo con, đôi khi thấy em rất gần, đôi khi em xa thật xa, đưa tay với mãi, cũng không tới, mình có cảm giác em vừa ranh mãnh, vừa tổn thương, nhiều thật nhiều, chất chồng cho trái tim bé nhỏ, sau những tổn thương, em khóa lại, bọc nhiều lớp vỏ, mình ko biết sẽ làm cách nào để bóc, và bóc đến bao giờ là đủ??? Em có cảm tình với mình ko? Nếu ko phải ảo tưởng, thì mình nghĩ là có. Cảm nhận thế thôi. Và hi vọng là đúng, em từng nói em yêu 1 người như bầu trời, coi người đó là hơi thở. Mình chỉ hi vọng, em yêu mình, ko cần là hơi thở, chỉ cần yêu mình, như cái tình yêu em nói yêu mưa. Mong thế thôi.
...